Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Thua kiện

 LÀM LUẬT SƯ, THUA KIỆN CÓ BUỒN KHÔNG?

"Buồn chứ. Hoặc ít nhất là không vui." Đó là lời thú nhận thành thật nhất. Nhưng trong nghề này, nỗi buồn cũng có phân tầng, và không phải thất bại nào cũng giống nhau.
❗️Nỗi buồn của lý trí: Thua trên mặt hồ sơ
Với cá nhân tôi, đã hành nghề nhiều năm, thắng hay thua đôi khi đã hiện rõ ngay từ lúc lật mở tập hồ sơ đầu tiên. Nếu chứng cứ yếu, hành lang pháp lý hẹp, việc thua kiện là một "dự báo chuyên môn". Chúng tôi đón nhận nó bằng cái đầu lạnh, một nỗi buồn tĩnh lặng vì đã tận lực nhưng chưa đủ xoay chuyển cục diện.
❗️Sự thất vọng và bất mãn:
Nhưng có những vụ thua kiện mang vị cay đắng và phẫn uất tột cùng. Đó là khi sự tương phản trở nên nghiệt ngã: Một bên là chứng cứ đanh thép, là quy định pháp luật rõ như ban ngày; một bên là phán quyết bộc lộ rõ "ý chí chủ quan", phớt lờ sự thật khách quan, thậm chí bất chấp quy tắc tố tụng, phớt lờ pháp luật. Nhiều trường hợp, phán quyết là vì quyền lực áp đặt nhưng không phải vì sự thật của vụ kiện.
Lúc này, luật sư không buồn vì thua một vụ kiện, mà đau vì thấy cán cân công lý bị bẻ cong. Đó là cảm giác bất lực khi "luật" thì có, nhưng "pháp" lại bị vận hành bởi những định kiến cá nhân.
❓LÀM LUẬT SƯ, LIỆU CÓ NÊN MẤT HY VỌNG?
Câu trả lời là: KHÔNG. Luật sư không phải là "thợ kiện" đi tìm những chiến thắng nhất thời. Chúng tôi theo đuổi một hành trình dài mang tên CÔNG LÝ. Một bản án sai không có nghĩa là cuộc chiến kết thúc, nó chỉ là một thử thách trên lộ trình tìm kiếm sự thật.
Sự đấu tranh bền bỉ, sự đoàn kết của những đồng nghiệp chính trực, kết hợp cùng tiếng nói của những nhà báo chân chính chính là vũ khí mạnh nhất. Công lý có thể đến muộn, quá trình đòi lại nó có thể gian nan và cần rất nhiều thời gian, nhưng tuyệt đối không thể vội, càng không được phép "buông súng".
Bởi vì kiên định đến cùng, đó không chỉ là bản lĩnh, mà còn là TRÁCH NHIỆM NGHỀ NGHIỆP.
Ls Phong

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2025

Lịch lãm như một quý ông

 Chàng trai trẻ này là người bán giày trên đường phố Bamako, thủ đô của Mali. Mỗi sáng, anh đều ăn mặc chỉnh tề với bộ vest và đôi giày bóng loáng như thể đang đi làm ở văn phòng. Anh đội hàng hóa trên đầu và đi bộ đến chỗ quen thuộc của mình.

Chính phong thái lịch lãm khác biệt ấy đã thu hút khách hàng. Một số đến vì tò mò, còn số khác thì thực sự ghé lại mua giày.
Hãy sống như vậy trong cuộc đời này: dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, hãy vẫn cứ ngẩng cao đầu. Khi bạn khiến bản thân trở nên đẹp đẽ, thế giới xung quanh cũng sẽ trở nên tươi đẹp hơn trong mắt bạn.
Nguồn: Internet

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2025

Công ước Hà Nội

 Lần đầu tiên, 01 công ước quốc tế (Công ước của LHQ về chống tội phạm mạng) được mở ký tại Hà Nội, thủ đô của Việt Nam, cho thấy vị thế của nước ta đã được nâng lên và có tiếng nói quan trọng.

Cùng thời điểm, ASEAN đón thêm thành viên thứ 11: Timor Leste, xin chúc mừng chúng ta.

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2025

Hãy nhớ

 Người ta thường giữ chiếc áo mới nhất trong tủ, chờ dịp quan trọng mới mặc, để rồi vài năm sau lôi ra đã lỗi mốt.

Người ta mua một chai rượu ngon, hứa sẽ khui vào một ngày đặc biệt, nhưng rồi ngày ấy chẳng bao giờ đến.
Người ta mơ về một chuyến đi, cứ bảo “đợi có thời gian” — để rồi thời gian trôi qua, tuổi trẻ chẳng còn nguyên vẹn.
Người ta để dành lời yêu thương, lời cảm ơn, lời xin lỗi… chờ một thời khắc thích hợp, nhưng đôi khi người cần nghe đã không còn ở đó nữa.
Và trong bữa cơm, người ta vẫn hay để miếng ngon nhất… đến cuối cùng mới ăn.
Thực ra, đây không chỉ là thói quen ăn uống, mà là thói quen sống. Chúng ta cứ nghĩ rằng giữ lại điều tốt đẹp nhất cho “sau này” là khôn ngoan. Nhưng cuộc đời vốn dĩ không ai biết chắc ngày mai thế nào. Giữ mãi miếng ngon chưa chắc đã còn ngon. Đợi đến khi già mới đi du lịch, đôi khi đôi chân đã chẳng còn muốn bước. Đợi đủ đầy mới nói lời yêu, có khi trái tim đã thôi đập.
Thói quen “để dành” này bắt nguồn từ nỗi sợ: sợ mất đi, sợ không còn, sợ thiếu hụt. Nhưng càng sợ, chúng ta càng để vuột mất khoảnh khắc đáng giá nhất ngay trước mắt. Đó chính là nghịch lý của đời sống: càng giữ, càng dễ mất; càng chờ, càng dễ lỡ.
Hạnh phúc thật sự không nằm ở “sau này”, mà ở giây phút bạn đang sống. Đôi khi, biết tận hưởng ngay “miếng ngon nhất” chính là cách bạn trân trọng hiện tại. Vì ngày mai không chắc chắn, còn hôm nay là món quà rõ ràng nhất.
Hãy nhớ:
Hãy mặc bộ đồ đẹp nhất khi bạn muốn.
Hãy nói lời yêu thương khi bạn cảm thấy.
Hãy tận hưởng khoảnh khắc khi bạn còn có thể.
Đừng để hạnh phúc chỉ là thứ để dành. Bởi khi bạn chờ quá lâu, có thể bạn sẽ chẳng còn cơ hội để nếm nó nữa.
Nguồn: Internet

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2025

Starbucks

 Hôm nay lần đầu tiên bước chân vào 01 cửa hàng Starbucks!

Cách đây 02 năm, tôi có 01 dịp như thế trong chuyến du lịch đến đất nước chùa vàng, nhưng tôi đã không bước vào.

Lần này là Starbucks Long Xuyên, có lần đầu vào thì sẽ có những lần tiếp theo.

Cảm nhận là Starbucks không dành cho người ít tiền, bước chân vào đây là những người có của, hoặc đang tỏ ra là có của, gặp ở đó còn có thể là doanh nhân, người mẫu, thậm chí cả hoa hậu!

Thức uống cũng thường thôi, không ngon, nhưng bước chân vào đây là để mua những giá trị khác biệt của Starbucks như thương hiệu, hình ảnh, cảm nhận,... giá cả không là vấn đề.

Mong có dịp để tôi, bạn bè tôi, mọi người được phục vụ, cùng có được cảm nhận khác biệt này, khi đó đất nước chúng ta phát triển, người dân có thu nhập cao. Mong lắm sao ngày đó sớm đến!!!

P/s: Starbucks đã có mặt tại Rạch Giá, tỉnh lỵ tỉnh An Giang, nhanh thật.

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2025

Sự chân thành

 "Ta bóc một quả cam rất chua rồi cảm thấy hối hận. Nhưng đối với quả cam mà nói, đó là tất cả những gì nó có."

Những khoảnh khắc khó khăn nhất trong đời thường là những lúc ta cứ khăng khăng đòi quả cam phải ngọt, đòi trời phải nắng, đòi người ta yêu phải yêu ta theo cách ta mong. Và trong những khoảnh khắc ấy, ta đã trách móc cuộc đời thế nào? Trách người kia sao không yêu ta nhiều hơn? Trách hoàn cảnh sao lại quá nghiệt ngã? Trách mọi thứ không như ta mong cầu?
Nhưng hạnh phúc thực sự đến khi ta hiểu rằng: không phải mọi thứ sinh ra để làm vừa lòng ta. Trái đất không quay theo cảm xúc của một người, và không ai sinh ra để sống đúng theo kịch bản trong đầu ta viết sẵn.
Thử nghĩ xem: Nếu quả cam chỉ có thể là quả cam, thì sao ta cứ đòi nó phải là quả đào?
Không phải tất cả những điều tưởng chừng tồi tệ đều là xấu xa. Đôi khi, những gì làm ta thất vọng nhất lại là những thứ chân thành nhất. Và nếu đã là chân thành nhất, dù đắng cay đến đâu, vẫn đáng trân trọng hơn ngàn lần sự giả dối ngọt ngào.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng trao cho ta những gì ta muốn. Nhưng nó luôn trao cho ta chính xác những gì ta cần để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Đôi khi, điều tuyệt vời nhất ta có thể làm cho bản thân không phải là thay đổi hoàn cảnh, mà là thay đổi cách nhìn về nó.
sưu tầm.

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2025

Địa danh Rạch Giá qua các thời kỳ lịch sử

 

 

Địa danh Rạch Giá mặc dù đã xuất hiện từ khi thành lập trấn Hà Tiên năm 1708 nhưng đó chỉ là một cụm dân cư xung quanh rạch Giá và về sau trở thành tên một ngôi chợ chứ không phải là tên một đơn vị hành chính.

Năm 1757, Mạc Thiên Tích thành lập huyện Kiên Giang và huyện Long Xuyên, chúng ta cũng thấy không nhắc đến tên Rạch Giá.

Theo địa bạ triều Nguyễn lập năm 1936 (Địa bạ Minh Mạng), năm 1832, vua Minh Mạng thành lập tỉnh Hà Tiên gồm 1 phủ và 3 huyện là Hà Châu, Kiên Giang và Long Xuyên, trong đó huyện Kiên Giang có 4 tổng là Giang Ninh, Kiên Định, Kiên Hảo và Thanh Giang, địa bàn thành phố Rạch Giá hiện nay nằm trong tổng Kiên Định với các xã: An Hòa xã, Sái Phu xã, Minh Hương Vĩnh Lạc xã, Vĩnh Thạnh xã (Vĩnh Thanh) và Vân Tập xã. Sái Phu xã chính là khu vực chợ Rạch Giá (cũ).

Vào thời Nguyễn, khu vực Rạch Giá có 3 cơ sở thờ tự quan trọng là đình Vĩnh Huề, đình Vân Tập và miếu thờ Quan Thánh đế quân. Đình Vân Tập có phối thờ cá ông, sau trở thành đình thờ Nguyễn Trung Trực.

Ngôi chùa Tam Bảo là một ngôi chùa nhỏ thờ Phật nhưng được vua Gia Long ban sắc nên gọi là “Sắc tứ Tam Bảo tự”, nguyên ngôi chùa này do một người phụ nữ tên Dương Thị Oán cất để thờ Phật, dân địa phương gọi là chùa Bà Hoặng, có lẽ bà là người Hoa Triều Châu, phát âm tiếng Tiều "Oán" thành "Hoặng" chăng. Tương truyền bà Hoặng có giúp quân Nguyễn Ánh một ghe lương thực nên vua Gia Long sắc phong cho chùa này.

Mãi cho đến năm 1868 khi thực dân Pháp chiếm Nam kỳ lục tỉnh và chia tỉnh Hà Tiên cũ thành 2 hạt quản lý (tiểu khu) thì Rạch Giá mới chính thức là tên của một tiểu khu, đến năm 1900 các tiểu khu chính thức đổi là tỉnh.

Tỉnh Rạch Giá của chính quyền thực dân rất rộng, mà thủ phủ là khu vực Rạch Giá, trụ sở tòa hành chánh và dinh tỉnh trưởng nằm bên bờ hữu con rạch Giá (chỗ UBND tỉnh Kiên Giang và Nhà Thiếu nhi tỉnh hiện nay).

Lỵ sở tỉnh Rạch Giá nằm trong quận Châu Thành. Quận Châu Thành thời Pháp bao gồm luôn cả huyện Châu Thành, huyện Tân Hiệp, huyện Hòn Đất và thành phố Rạch Giá hiện nay.

Khu vực trung tâm nơi có lỵ sở của tỉnh thường được gọi là thị xã gồm các làng Vĩnh Lạc, Vĩnh Thanh, Vĩnh Huề và Vân Tập, sau đó 3 làng Vĩnh Thanh, Vĩnh Huề và Vân Tập nhập lại thành làng Vĩnh Thanh Vân.

Địa giới hành chính của chính quyền thực dân Pháp tồn tại đến năm 1954. Từ sau năm 1945, chính quyền kháng chiến gọi các làng trên là “Thị xã Rạch Giá” cho đến hết cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Vào thời thực dân Pháp cai trị, họ quy hoạch đường sá trong nội ô tỉnh lỵ, cất nhà lồng chợ, cho dân cất hai dãy phố bên hông chợ, đồng thời nhiều người có tiền do làm ăn, buôn bán cất nhiều ngôi nhà khá khang trang theo các con đường được quy hoạch. Một số địa chủ giàu có xây nhà ngói hoành tráng như biệt thự; làm con đường nối Rạch Giá đi Minh Lương, các bang hội người Hoa cất các miếu thờ bà Thiên Hậu, thờ Ông Bổn.

Chính quyền xây tòa hành chánh, dinh tỉnh trưởng, tòa án, kể cả xây nhà tù bằng đá rất chắc chắn, đồng thời đào kênh Ông Hiển để ghe thuyền từ U Minh ra Rạch Giá thuận lợi hơn. Dọc theo kênh Ông Hiển, nhiều nhà máy xay lúa, chành lúa gạo mọc lên gom lúa gạo của Rạch Giá chở lên Sài Gòn. Chính quyền thực dân Pháp đào kinh nhánh (Kênh Nhánh) để thoát nước làm cho khu vực Vĩnh Thanh Vân được bao bọc bởi các kênh và rạch, từ đó có nhiều người cho rằng Rạch Giá trước đây là một cù lao.

Ngoài con đường chính từ Rạch Giá đi Minh Lương, chính quyền thực dân còn làm con đường cặp kênh Ông Hiển (đường Ngô Quyền hiện nay), con đường cặp mé biển (đường Lâm Quang Ky) và đường từ khu hành chính đi Cầu Suối (đường Quang Trung).

Chính quyền thực dân còn làm cây cầu quay (dạng cầu cất lên) nối liền khu hành chánh và khu chợ; làm cây cầu quay (dạng quay thụt) bắc ngang rạch Vàm Trư sang khu nhà thờ; cây cầu quay (dạng cầu quay ngang) trên đường Rạch Giá - Minh Lương; xây cầu đúc và cây cầu sắt ngang Kênh Nhánh. Đến năm 1924 đào kênh xáng Rạch Giá - Hà Tiên, đồng thời làm con đường cặp theo con kênh này.

Có thể nói rằng chính quyền thực dân đã kiến thiết cơ sở hạ tầng khá hoàn chỉnh khiến bộ mặt nội ô tỉnh lỵ (thị xã Rạch Giá) thay đổi rất nhiều.

Năm 1956, chính quyền Sài Gòn đổi tên quận Châu Thành thành Kiên Thành, lập quận Kiên Tân (Tân Hiệp), năm 1961 thành lập quận Kiên Lương, địa giới quận Kiên Thành thu hẹp lại. Năm 1958, chính quyền Sài Gòn cho xây cổng Tam Quan trên đường Nguyễn Trung Trực thuộc xã Vĩnh Lạc, trên cổng có ghi “Châu Thành Rạch Giá”. Có thể nói đến lúc này Rạch Giá trở thành tên gọi chính thức khu vực nội ô tỉnh lỵ mặc dù chưa là một dơn vị hành chính. Năm 1970 thành lập thị xã Rạch Giá, địa giới từ An Hòa (Cầu Quay) đến cầu Số 2. Từ năm này, Rạch Giá chính thức là một địa danh hành chính. Quận lỵ Kiên Thành dời về Rạch Sỏi.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, quân đội Sài Gòn lập một sân bay quân sự cho máy bay trực thăng ở ngoài cổng Tam Quan, bên trái đường Nguyễn Trung Trực xuống đến đường Ngô Quyền, với tên gọi là sân bay Lạc Hồng, phía bên phải xuống biển là nghĩa trang quân đội.

Cũng từ năm 1970, chính quyền cách mạng cũng theo địa giới của chính quyền Sài Gòn mở rộng phạm vi của thị xã Rạch Giá.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước ta trải qua thời kỳ bao cấp, kinh tế không phát triển nên trên địa bàn thị xã Rạch Giá chỉ phát triển một số xí nghiệp chế biến nông sản và thủy sản. Đời sống khó khăn nên bộ mặt thị xã Rạch Giá không được phát triển, phải đến sau năm 1986 mới hồi phục và phát triển như hiện nay.

Nhà nghiên cứu TRƯƠNG THANH HÙNG

 

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2025

Tháng 2 vươn mình

 Hòa cùng khí thế phát triển chung, tháng 2/2025 đối với tôi được xem là khởi đầu vươn mình, cố gắng hơn nữa!

Good luck!

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2025

Gặp lại em phương xa

Em đây là Somchit, sinh viên đến từ nước CHDCND Lào xa xôi. Nhân dịp sang Việt Nam, em ghé thăm tôi, tình cảm thầy trò vẫn thắm đượm như ngày nào, rất trân quý. 

Chúc em luôn mạnh khỏe và thành công trong cuộc sống nha em!

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2024

Nếu tối nay bạn vẫn ngồi ăn cơm cùng gia đình...

 “Nếu tối nay bạn vẫn ngồi ăn cơm cùng gia đình thì hãy tin rằng mình rất may mắn!

Nếu bạn phải ở nhiều ngày trong nhà, điều đó có nghĩa là bạn đang bình yên. 

Nếu bọn trẻ đang la hét nghịch ngợm trong nhà, điều đó có nghĩa là bạn đang có một gia đình.

Nếu có đống bát đĩa cần phải rửa, điều đó có nghĩa bạn đang không bị đói.

Nếu nơi ở cần phải quét, cửa sổ cần phải lau, đường ống tắc cần phải thông, điều đó có nghĩa bạn đang có một ngôi nhà.

Nếu đôi giày dơ bẩn hoặc ướt sũng nước mưa, điều đó có nghĩa bạn vẫn đi lại được và không phải nằm liệt giường.

Nếu bị tắc đường, điều đó có nghĩa bạn đang có phương tiện cá nhân.

Nếu phải đương đầu với các giờ học và kỳ thi, điều đó có nghĩa bạn đang có điều kiện tiếp thu học vấn.

Nếu bạn còn có những giọt lệ và nụ cười, điều đó có nghĩa bạn vẫn có khả năng cảm nhận.

Nếu có người làm tổn thương bạn, điều đó có nghĩa bạn hiểu là không nên làm như thế và cần đáp lại bằng sự tha thứ và thương yêu.

Nếu có sự mệt mỏi cuối ngày làm việc, điều đó có nghĩa là bạn vẫn có thể lao động kiếm tiền được.

Nếu có chiếc đồng hồ báo thức, réo gọi dậy khi bình minh, điều đó có nghĩa là bạn vẫn còn sống. Và biết ơn, trân trọng những gì bạn có ngay lúc này.” (Sưu tầm)

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2024

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2024

Chọn điều mình cho rằng đúng về mặt đạo đức

Khi tàu Titanic chìm, nó chở theo triệu phú John Jacob Astor IV. Số tiền trong tài khoản ngân hàng của ông đủ để đóng 30 chiếc Titanic. Tuy nhiên, đối mặt với nguy hiểm chết người, ông đã chọn điều mà ông cho là đúng về mặt đạo đức và từ bỏ vị trí trên thuyền cứu sinh để cứu hai đứa trẻ đang sợ hãi. Triệu phú Isidor Straus, đồng sở hữu chuỗi cửa hàng bách hóa lớn nhất nước Mỹ, "Macy's", người cũng có mặt trên tàu Titanic, cho biết: "Tôi sẽ không bao giờ bước vào xuồng cứu sinh trước những người đàn ông khác." Vợ ông, Ida Straus, cũng từ chối lên thuyền cứu sinh, nhường chỗ cho người giúp việc mới được bổ nhiệm, Ellen Bird. Cô quyết định dành những giây phút cuối đời bên chồng. Những cá nhân giàu có này thích từ bỏ của cải và thậm chí cả mạng sống của mình hơn là thỏa hiệp với các nguyên tắc đạo đức của mình. Sự lựa chọn ủng hộ các giá trị đạo đức của họ đã làm nổi bật vẻ rực rỡ của nền văn minh nhân loại và bản chất con người.    

Nguồn Internet